Khi trẻ không muốn đi học thì làm thế nào?

Đánh giá bài viết này

Trẻ không muốn đi học là một trở ngại tâm lý thường thấy ở trẻ nhỏ trong đó nữ nhiều hơn nam. Có một số trẻ ngoài sợ đi học, còn sợ thầy cô giáo, sợ trường, sợ bạn học… Để trốn học, trẻ có những hành vi “Bảo vệ” mình, như trước lúc đi học thì cảm thấy khó chịu, giả ốm, nói dối nhằm trốn học. Vì sao trẻ lại có tâm lý không muốn đi học?

Khi trẻ không muốn đi học thì làm thế nào?

(Ảnh minh học)

Dưới đây sẽ là một số nguyên nhân dẫn đến tâm lý không muốn đi học ở trẻ:

– Có liên quan với tình cảm của người thân. Những đứa trẻ này luôn luôn không muốn xa rời người thân của mình. Bà, mẹ, hoặc những người thân khác cũng có tình cảm nhớ nhung sau khi trẻ đi khỏi nhà.

– Có một số bố mẹ liên hợp lại để đối phó với trẻ, làm cho trẻ bị kích động không tốt. Trẻ có lỗi nhỏ hoặc kiểm tra bài có vấn đề nhỏ thì các ông bố bà mẹ lại trách móc thậm chí chửi mắng chúng. Thường xuyên dùng những lời nói không hay để dọa nạt chúng tạo thành áp lực lớn đối với tâm lý trẻ, làm cho trẻ có cảm giác sợ đi học.

– Một số trẻ có tính cách cô độc, ngang bướng, càng sợ hãi khi thấy mình học tập kém hoặc vi phạm kỷ luật mà bị thầy cô phê bình, kém bạn bè, vì thế mà không muốn đi học.

– Kết cấu gia đình không hoàn chỉnh cũng sẽ làm cho trẻ không muốn đi học. Một số gia đình tan vỡ, do mất đi không khí gia đình bình đẳng hài hòa vốn có, là tổn thương đến sự phát triển về thể xác và tâm hồn của trẻ. Theo điều tra của một trường học cho thấy, những học sinh phẩm hạnh không tốt, học tập kém phần lớn là con cái của những gia đình tan vỡ; con cái của những cặp bố mẹ đã ly dị hoặc đang đòi ly hôn chiếm đa số. Do tình cảm của bố mẹ bị sứt mẻ đã tạo thành vết thương lòng của trẻ, làm nảy sinh tâm lý chống đối, dần dần chán học. Quan điểm đạo đức của những đứa trẻ này rất mơ hồ, không phân biệt được phải trái, rất có thể từ chán học đến trốn học, thậm chí dẫn đến con đường phạm tội.

Như vậy, làm thế nào để giúp đỡ trẻ khắc phục được tâm lý không muốn đi học của chúng?

Trước hết bố mẹ phải khắc phục tâm lý sốt ruột lo lắng, như quá yêu quý, yêu cầu vô lý đối với trẻ… Ngay từ khi còn nhỏ bố mẹ cần bồi dưỡng cho trẻ tính độc lập và năng lực xã giao trong lúc vui chơi với bạn bè, khuyến khích trẻ đi ra ngoài chơi với bạn và cũng hoan nghênh tất cả bạn bè của con đến nhà chơi.

Với trẻ có chứng sợ tới trường, nên mau chóng cho trẻ trở lại trường học ngay. Dù trẻ có khóc lóc, bực tức cũng không được mềm lòng. Đồng thời phải tăng cường liên hệ với thầy cô giáo. Thầy cô nên quan tâm, thương yêu đối với những đứa trẻ như thế, khiến cho trẻ cảm thấy ấm áp. Không nên tăng áp lực đối với việc học tập của trẻ, như vậy sẽ làm cho trẻ hết sợ hãi mà vui vẻ đi học. Sự giáo dục đối với những đứa trẻ như thế nên chọn nguyên nhân, biểu dương và cổ vũ. Bố mẹ nên quan tâm đến mỗi sự tiến bộ của con. Khi con có thành tích, dù là rất nhỏ cũng nên động viên. Trong biểu dương nên dùng lời nói âu yếm, thân thương chỉ ra những thiếu sót của trẻ, giúp trẻ xây dựng niềm tin, làm cho trẻ dần dần thích ứng với cuộc sống học tập của nhà trường.

Phải giữ gìn sự gắn bó gia đình tương đối ổn định. Bố mẹ cần phải nhận thức đầy đủ rằng: Gia đình hòa thuận có tác dụng giáo dục cao đối với các con cái; vô cùng có lợi đối với sự trưởng thành của trẻ. Gia đình tan vỡ không có lợi mà có hại cho học tập và sự trưởng thành của trẻ. Do đó, đối với những đứa trẻ có bố mẹ đã ly dị nhau, dù ai nuôi dưỡng, thì hai bên bố mẹ đều phải quan tâm chăm sóc nhiều hơn đối với chúng, xoa dịu vết thương trong tâm hồn trẻ bằng tình yêu của mình. Đối với những cặp vợ chồng đang dọa ly hôn, nhất định phải bình tĩnh, đứng ở góc độ của con cái mà suy nghĩ về vấn đề hôn nhân, quyết không được giải quyết sự việc theo cảm tính, làm ảnh hưởng đến tiền đồ tươi đẹp của trẻ.