Đỉnh Chomolungma – Cực thứ ba của thế giới

Đánh giá bài viết này

Đỉnh Chomolungma (Everest) thuộc dãy Himalaya là đỉnh núi cao nhất trên thế giới, độ cao so với mặt nước biển là 8844,43m. Chomolungma theo tiếng Tạng nghĩa là “Nữ thần núi tuyết”. Có quan điểm cho rằng thế giới bao gồm ba cực, đó là Bắc Cực, Nam Cực và đỉnh Chomolungma. Chinh phục đỉnh núi cao nhất thế giới này là một thử thách rất lớn đối với những người ưa thể thao mạo hiểm, nhưng vẫn không ít nhà leo núi đã bị sự hùng vĩ của đỉnh Chomolungma thu hút.

Đỉnh Chomolungma - Cực thứ ba của thế giới

Năm 1921, một đội leo núi đến từ nước Anh do trung tá Charles Horward Bury dẫn đầu đã tiến hành cuộc chinh phục đỉnh Chomolungma, nhưng kết quả chỉ leo lên tới độ cao 7000m. Năm 1922, lại có một đội leo núi khác của nước Anh thực hiện chuyến leo núi, nhờ sử dụng bình oxy nên độ cao đạt được là 8320m. Năm 1924, đội leo núi thứ ba của Anh lại tìm đến với đỉnh Chomolungma, trong đó Geoge Mallory và Andrew Owen trang bị bình oxy hỗ trợ thở. Điều bất hạnh đã xảy ra với cả hai nhà thám hiểm, họ bị mất tích trong khi leo lên đỉnh. Thi thể của Mallory đã được phát hiện vào năm 1999 ở độ cao 8150m, nhưng chiếc máy ảnh mà ông mang theo lại không được tìm thấy, do vậy người ta không thể biết Andrew Owen hay Geoge Mallory là người đầu tiên chinh phục đỉnh Chomolungma.

Ngày 29 tháng 5 năm 1953, thành viên của đội leo núi nước Anh tên là Edmund Hillary 34 tuổi, người New Zealand và nhà leo núi Tenzing Norgay người Nepal đã cùng nhau men theo vách núi phía đông nam để leo lên đỉnh Chomolungma, kỷ lục leo lên đỉnh núi đầu tiên được thiết lập. Vào năm 1956, Albert Aguiler là người thứ hai trong lịch sử nhân loại chinh phục thành công đỉnh Chomolungma. Ngày 25 tháng 5 năm 1960, ba người Trung Quốc là Vương Phú Châu, Cống Bố, Khuất Ngân Hoa cũng đã leo thành công lên đỉnh núi cao nhất thế giới này. Đây là lần đầu tiên mà con người có thể leo lên trên đỉnh núi theo triền phía bắc. Từ đó trở đi có rất nhiều người khác leo lên tới đỉnh Chomolungma. Mặc dù không ít nhà leo núi xấu số đã mãi mãi ra đi giữa chốn non cao bao phủ đầy sương tuyết, nhưng môn leo núi vẫn giống như cục nam châm phát ra lực hút mạnh mẽ đối với nhiều người ưa thích mạo hiểm. Điều đó thể hiện niềm tin và sự dũng cảm của con người trước muôn vàn khó khăn thử thách, đồng thời cũng khẳng định một chân lý: con người luôn chiến thắng trước thiên nhiên.